Tâm sự nhói lòng của gái mại dâm

Sau những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, những tiếng cười vô hồn là tận cùng nỗi đau. Trong những căn phòng thoáng rộng, tĩnh lặng và với những con người thực sự muốn lắng nghe sẻ chia, họ đã mạnh dạn kể lại đời mình, chẳng hề giấu giếm.

Nỗi ám ảnh, ghê sợ nhất đối với họ đầu tiên và lớn nhất phải kể tới các ông tú, bà tú, những “con diều hâu” kiếm ăn trên “xác thịt” gái mại dâm.

Thỏa thuận…trên trời và hành hạ như “nô lệ”


Phần lớn các chị em có nhận thức và hành vi có tính chất bạo hành của chủ chứa, khách hàng, bạn tình…đối với mình là việc “bình thường” và cần phải im lặng, họ chỉ không chấp nhận và có phản ứng trong những trường hợp bị bạo lực nặng (đánh đập gây thương tích; hiếp dâm tập thể; nô lệ tình dục; cưỡng đoạt tiền…).

Đang học giữa chừng lớp 11, vì gia đình tan vỡ, chán nản, Lan bỏ học lang thang xuống Hà Nội rồi sa chân vào cạm bẫy nơi “địa ngục trần gian”, tham gia hoạt động mại dâm dưới sự quản lý của ông chủ.

Khuôn mặt tươi sáng, giọng nói nhỏ nhẹ, Lan nhớ lại: “Vì ông ấy bảo là đi xong, khách trả tiền cho ông ấy. Em ở trong thì em không biết. Tiền đi khách ông ấy thu hết. Có mấy chị ở ngoài đi làm, bảo là ăn chia. Các chị hỏi em ăn chia bao nhiêu, em bảo không biết được vì không thấy ông ấy nói năng gì.

Sau những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, những tiếng cười vô hồn là tận cùng nỗi đau – Ảnh minh họa: nguồn Internet
Tầm nửa tháng sau em hỏi thì ông ấy bảo ăn theo tháng. Một tháng ông đưa 2 triệu. Còn em có ngày ông ấy bắt tiếp đến hơn chục khách. Em nghĩ một tháng mà ăn chia, em làm ít nhất cũng phải gần 8 triệu, 9 triệu đồng”.

Đã vào trại phục hồi nhân phẩm được gần 1 năm mà khi kể về “quá khứ đáng buồn” của mình, Hoa vẫn không sao giấu được nỗi sợ hãi, kinh hoàng vì bị đánh đập dã man: “Họ ép và đánh em dã man lắm” – Nước mắt Hoa đau xót, ngưng một lát rồi cô tiếp: “Những người đàn ông họ túm tóc em đánh, họ đá rồi đập đầu em vào tường. Họ bảo nếu không tiếp khách thì họ rạch mặt em ra. Sau 5 lần ép em như vậy thì em bắt đầu tiếp khách. Mặc dù em đã nhịn ăn nhưng họ bảo càng nhịn ăn thì họ càng đánh. Em bị nhốt biệt lập, không chịu được em phải đồng ý tiếp khách”.

Sau những cuộc truy hoan thâu đêm với khách, thân xác người phụ nữ còn bị các ông chủ, bảo kê thực hiện quan hệ tình dục trong điều kiện ép buộc và không được trả tiền.

Không chỉ bằng sự trải nghiệm của cá nhân khi bị ép buộc quan hệ với chủ, bảo kê và không được trả tiền, Minh, người từng tốt nghiệp một trường Cao đẳng và có 10 năm trong nghề cho biết, những người mới vào nghề thường phải qua tay ông chủ, bảo kê.

Minh chua chát: “Quan hệ tình dục với bảo kê thì cũng có, nhiều khi thằng này thích cái con bé mới đến chẳng hạn. Dù không thích nhưng vẫn phải đi với nó. Bản thân em cũng bị một lần như thế dù em không muốn. Bà chủ bảo cứ đi với nó đi, nó là đầu gấu thế này thế kia, sợ nên phải đi, sợ nó đánh. Mà đi với nó là không có tiền”.

Chưa dừng lại ở đó, các chị đã gần như bị chủ biến thành “nô lệ tình dục” khi vừa phải “phục vụ” hết khách tới chủ, không được trả tiền, còn bị nhốt chẳng khác gì loài thú vật.

Hương là một trong 5 trường hợp khẳng định đã có từng có thời gian bị chủ biến thành nô lệ tình dục trong khoảng 6 tháng cho hay, đó chính là những ngày đen tối nhất trong quá trình hành nghề mại dâm của cô: “Mọi cái do chủ hết. Người ta khóa mình ở trong một cái phòng chỉ biết nằm và ăn, phấn son quần áo đầy đủ.

Em bị nhốt sáu tháng. Họ đối xử rất tàn nhẫn. Có một cái người ta gọi là sới, em vào trong đó người ta nuôi ba bữa cơm ăn với lại mấy bộ quần áo. Nếu như tháng nào người ta tốt thì cho mình một triệu gửi về cho mẹ, còn không thì thôi. Người ta kèm mình đi gửi bưu điện xong lại kèm mình về. Một ngày có thể tiếp đến năm bảy khách, cũng có thể đến hai chục khách. Không được cầm đồng nào. Chỉ biết ăn và làm”.

Hết “hạn sử dụng” bị vứt đi

Họ luôn bị coi là “món hàng” nên các tú bà sẵn sàng tống khứ ra đường những người bị ốm đau, bệnh tật, già nua, quá đát… không còn khả năng kiếm được nhiều tiền với nhiều lý do khác nhau.

Một phụ nữ tên Thương tham gia hoạt động mại dâm được 4 năm đã kể về một trường hợp bị chủ sa thải khi không còn khả năng kiếm tiền, vì bị nhiễm bệnh nan y: “Cứ 3 tháng họ mời bác sỹ đến xét nghiệm cho nhân viên. Nếu bị bệnh thì nhân viên bị đuổi đi.


Họ luôn bị coi là “món hàng” nên các tú bà sẵn sàng tống khứ ra đường những người bị ốm đau, bệnh tật, già nua, quá đát… không còn khả năng kiếm được nhiều tiền với nhiều lý do khác nhau – Ảnh minh họa: nguồn internet
Có một chị bị bệnh nên bị đuổi đi, chị ấy khóc bảo là khi đến đây tôi còn nguyên vẹn. Bây giờ họ đuổi tôi như một con chó. Thế là họ bảo mày đến đây còn kiếm ra tiền, bây giờ không kiếm được nữa thì đuổi đi. Chị ấy bị nghiện nên nhiễm bệnh”.

Còn Thúy một gái mại dâm hoạt động tự do trước khi vào trung tâm, bằng sự trải nghiệm của chính bản thân, cô cho biết: “Nếu mình không tiếp người khách thì có khi người ta thẳng tay đuổi đi. Em đã từng bị chủ đối xử như vậy mấy lần rồi sau đó lại phải đi kiếm chỗ khác, nhưng cuối cùng vẫn phải ra đường đứng bắt khách. Đau đớn, nhục nhã lắm”.

Hơn 30 chị em là hơn 30 câu chuyện, tâm sự nhói lòng về quãng thời gian sống trong tủi nhục, đớn đau cả về thể xác lẫn tâm hồn với thân phận gái “bán hoa”. Những câu chuyện được ghi lại trong Báo cáo Tình trạng phụ nữ mại dâm bị bạo hành của nhóm tác giả Th.S Đỗ Văn Quân, Viện Xã hội học, Học viện Chính trị-Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh.

Đối tượng nghiên cứu là 35 trường hợp được lựa chọn từ hơn 700 chị em phụ nữ ở nhiều vùng miền, độ tuổi, trình độ học vấn (đã từng hành nghề mại dâm) đang tham gia học tập và lao động tại Trung tâm Lao động-Xã hội II, Ba Vì, Hà Nội.